:::
Địa Lý Môi Trường

Suối Nước Nóng  Gió Sơn  Suối Đông Cảng

Từ kỳ đầu năm 1990, giới xã hội, giới lao động của đoàn thể xã hội kết hợp với dân tộc Lukai, trước đến nay phản đối việc xây dựng hồ chứa nước Mã Gia, "non xanh nước biếc" là ngôn ngữ thăng hoa mô tả cảnh vật của huyện Bình Đông, càng ở trong bài hát tiếng Khách Gia đoạt giải kim vàng của ca sĩ Lâm Sinh Tường, bài hát được hát theo một cách cực kỳ mạnh mẽ, khỏe khoắn để hát ( hét) lên thành làn điệu.

Dần dần, ở trong ngôn ngữ tuyên truyền du lịch, sử dụng rộng rãi từ " non xanh nước biếc " để mô tả cảnh vật ở huyện Bình Đông nằm ở phía nam của đất nước, nơi đây cuộc sống diễn ra một cách chậm dãi, hạnh phúc tựa như chốn địa đàng trần gian " Utopia"
Cụ thể lại nói, núi là chỉ núi Đại Vũ. Núi Đại Vũ là dãy núi trung ương ở đĩnh dãy núi cực Nam, đi từ bắc nam đến hết cả huyện Bình Đông, đại khái là từ xã Lai Nghĩa chia ranh giới, hướng phía bắc là núi bắc Đại Vũ, phía nam là núi nam Đại Vũ. Độ cao đỉnh núi bắc Đại Vũ trên mực nước biển cao tận 3092mét, là một trong năm ngọn núi đại ngục cực nam trong vị trí địa lý Đài Loan, đứng ở phía đông vùng đồng bằng Bình Đông, leo núi lên đồi đi qua phía bên hông của núi Đại Vũ, thì đi đến huyện Đài Đông.

Có thể nói như vậy, từ bất kỳ một góc độ nào trong cả huyện Bình Đông, chỉ cần không bị các tòa nhà cao lầu của thành phố che mất tầm nhìn, núi Đại Vũ tỏ ra tư thái tuyệt vời và quyến rũ hướng về con cháu Bình Đông.

Vào buổi sáng sớm, bầu trời của núi Đại Vũ đẹp rõ ràng, như vũ nữ khoắc áo lưới trắng, khi mặt trời lặn về phía tây, đột nhiên chuyển đổi thành mụ phù thủy vẫy một chiếc khăn đen, mây đen đầy núi.

Nhưng chính vì sự ban phước của núi Đại Vũ, huyện Bình Đông chủ yếu có hai dân tộc Nguyên trú - dân tộc Paiwan và dân tộc Lukai, đều với tên Thánh Sơn để tôn kính núi Đại Vũ, vì tổ tiên của họ đã sống trong nơi sâu ở núi Đại Vũ. Dân tộc Paiwan chủ yếu có lễ hội cúng tế trong 5 năm, toàn bộ lễ hội là từ nơi linh hồn tổ tiên sống, và bắt đầu.

Bối cảnh ở trong huy hiệu huyện của huyện Bình Đông, là một bức tranh có một ngọn núi xanh đó là núi Đại Vũ. Tỉ mỉ ngắm nhìn huy hiệu huyện, ở chính giữa có một ngọn hải đăng, nó là ngọn hải đăng ở cực nam của Đài Loan – Ngọn hải đăng Nga Loan Ty.

Sự quyến rũ trong cảnh vật phía Nam, tản phát lên thuộc về các truyền thuyết của phương nam, trong tiếng nguyệt cầm ở bán đảo Hằng Xuân, tiếng hát vượt qua các thời kỳ tưởng nhớ tình cảm quê hương của phương nam. Như là điệu sắc của mặt trời phía tây, khi mặt trời lặn xuống trong ngọn núi, nên được truyền thông quốc tế CNN bình chọn là một trong mười top ảnh hoàng hôn đẹp trong những cảnh hoàng hôn của thế giới.

Dòng sông chảy bồi dưỡng lên văn hóa, một dân tộc với kết cấu văn hóa phong phú.Xã Vạn Đan nằm ở phía đông suối Cao Bình, với tên là Kho Gạo ở trong lịch sử của huyện Bình Đông, từ Thành A Kảu (lưu ý 1) dọc theo bờ sông lên là xã Cửu Như và xã Lý Cảng, có được phong phú nước ngầm ở suối Cao Bình, nuôi trồng thủy sản phát triển mạnh, tiếp đó đi lên là xã Cao Thụ, càng được chỉ định là khu bảo vệ bởi nguồn nước, chất lượng nước, số lượng nước, toàn khu nghiêm cấm thực hiện những dự án có quy mô ô nhiễm lớn.

Đây là nước biếc của Bình Đông !

Trên mảnh đất này, khởi gió dâng mây ngược thông qua hồ chứa nước Mã Gia trong tinh thần kháng chiến chủ đạo, bởi vì lúc đó những người trẻ dũng cảm bất khuất yêu Bình Đông, mới để đồng bằng Bình Đông tiếp tục thường có núi xanh, nước chảy hoàn hảo.

Khi nói đến dòng sông mẹ huyện Bình Đông, không ai khác hơn suối Đông Cảng. Suối Đông Cảng phát nguồn từ núi Đại Vũ, từ giữa khu vực dân tộc Paiwan ở xã Lai Nghĩa bắt đầu, theo hướng eo biển Đài Loan đổ xô về, thông qua nhiều người dân tộc Khách Gia tụ tập ở xã Vạn Loan, xã Nội Bộ, sau đó chảy qua xã Nam Châu, từ thị trấn Đông Cảng chảy xuống biển, suối Đông Cảng chảy thông qua vùng đất rộng lớn mỹ lệ này, đó là các sản phẩm phong phú của đồng bằng Bình Đông.

Bây giờ, ở khu vực Triều Châu trong vách đá ngầm chảy nước, vẫn như ở thời kỳ thuộc Nhật Bản thống trị do Niao jusinping thiết kế nước trong vách giữa hai ngọn núi, mạch nước dồi dào, mịch mịch chảy dài. Toàn bộ nguyên tắc thiết kế nước trong vách giữa hai ngọn núi, đã được chính Phủ huyện Bình Đông và Hội đồng Lâm nghiệp Nông nghiệp hợp tác, giữ lại trong rừng mới mở khu Viên Tứ Lâm, chỉ cần kiên nhẫn đi xuống, núi Đại Vũ vẫn xanh trong ánh nắng mặt trời, ở dưới bầu trời bưổi sáng.như xưa.

Phong cảnh non xanh nước biếc. Mỗi năm đến mùa hè, nhiệt độ trung bình ở huyện Bình Đông hàng năm là hơn 24 độ, luôn cuốn hút hơn 9 triệu số lượng du khách, dọc đến Phảng Sơn, Xa Thành đi xuống phía nam bán đảo Hằng Xuân.

Đây là bán đảo có sẵn san hô đẳng cấp thế giới, đây là một bán đảo không ngừng truyền tiếng hát dân dao, đây còn là bán đảo có nền văn hóa suối nước nóng trăm năm.

Vào trong bán đảo, suối nước nóng Tứ Trùng đã nổi tiếng trăm năm, là ở trong năm có sự kiện xã hội Mẫu Đan ở cửa thung lũng núi, tắm nước nóng không chỉ tắm tắm nước nóng, mà còn ngấm mình trong sự xung đột xen kẽ lịch sử, ở suối nước nóng, bỏ sự căng thẳng xuống, sự xung đột cũng sẽ bỏ xuống theo.

Ở trên biển, Bình Đông có sẵn một viên ngọc trai độc nhất vô nhị – đó là Tiểu Lưu Cầu, là đảo san hô, còn là tân quê hương của rùa xanh, phong tục tình người nơi đó cũng tuyệt vời như đồng bằng Bình Đông, thu hút các nước di cư an cư lạc nghiệp!

Ghi chú 1:A Kảu, còn gọi là A Kảụ (khỉ), thường được cho rằng hoạt bát dân tộc Siraya Pingpu chi nhánh dân tộc Marcadao ở Cao Hùng và Bình Đông, là cách phát âm gọi Bình Đông của năm đó, giống như ngôn ngữ Marcadao phát âm Cao Hùng là Dakau, phiên âm là Dakau (tà cảu), những năm trước kia Cao Hùng được gọi là Dakau thành .